Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

NSƯT Phạm Bằng không đã làm mới chịu. Mang ơn bà xã. lấy vợ.

Diễn viên sống rất vô tư lự

Mang ơn bà xã, NSƯT Phạm Bằng không chịu... lấy vợ

Nhưng mọi chuyện tôi chịu đựng được. Đài Truyền hình phát vở kịch có tên Được bảo đảm bằng vàng (Kịch bản nước ngoài).

Cụ có tuổi. Nhưng tôi vẫn phải mở chui một cửa hàng bán bánh trôi Tàu. Nếu đưa lên sân khấu. Mỗi lần tôi đau ốm. Sau này. Lại nhờ đến con cái. Ăn được thì tôi vẫn làm. Bà xã tôi là người rất hiểu và cảm thông cho chồng. Nghĩ là làm. Bánh trôi tôi làm ra được khen. Anh em xin với Giám đốc cho nhận làm. Nghề diễn thời trước chỉ là chơi nghiệp dư. Nói khá mạnh về các vấn đề bị động. Có những việc mà hiện giờ ta vẫn gọi là cửu vạn.

Đạo diễn bảo vai này hay lắm. Thay vì thuê người dưng. Gia đình tôi có hiệp tác bán bánh trôi với một người Hoa nhưng họ giữ nghề ghê lắm nên chúng tôi phải tự mày mò nghiên cứu cách làm. Suy nghĩ lắm. Cả đoàn mệt phờ nhưng chưa bao giờ vui đến thế.

Tôi vẫn giữ nghề phụ bán bánh trôi Tàu bởi chính cái nghề này đã nuôi sống gia đình tôi suốt 25 năm. Sau đó. Thời đấy. Cô ấy xin nghỉ sinh nên tôi đóng tạm cửa hàng. Cuộc sống khó khăn trăm bề. Tôi sẽ phát triển tốt. Phố Hàng Giầy có 98% là người Hoa với sao món ăn bình dân của người Tàu. Vai bị động. Còn trần thế thì cũng coi là làm dâu trăm họ ấy.

Trước kia gia đình tôi có một bà cụ làm bánh và nấu các món ăn cho quán. Nghệ sỹ. Nhưng có thêm một khoản thu quý giá phụ gia đình. Những ngày đấy. Kiếm thêm. NSƯT Phạm Bằng giản dị giữa đời thường.

Lại có những cảnh diễn tình cảm. Tôi lại đi diễn nhưng chỉ nhận đóng hai tập thôi. Đoàn ngay tức thì tìm về vùng mỏ Quảng Ninh. Ông vẫn không nỡ phụ nó hay có điều gì đặc biệt nên ông vẫn giữ nghề dù tuổi cao sức yếu? Ngày xưa. Nghệ sỹ có thể san sẻ thêm những khó khăn đã sang ở thời bao cấp? Thời bao cấp.

Không phải riêng tôi mà anh chị em nghệ sỹ cùng đoàn với tôi và nghệ sỹ nói chung đều vậy. Thương nhau không buông ra được. Lý do gì khiến ông ham đến vậy? Tầm 14-15 tuổi. Tôi đã bữa đực bữa cái. Tháng sau. Khoảng 5 năm đầu. Cả trên sàn diễn và truyền hình. Thời kỳ đó việc mở cửa hàng cực kỳ khó khăn. Chúng tôi lấy nhau thời kỳ cực kỳ khó khăn. Nên giờ tôi cứ thui thủi một mình.

Không ngờ tôi lại đỗ. Từ khi bà xã mất. Bữa ăn cơm bữa không ăn cơm. Bà ấy làm bên thương mại nhưng luôn đứng sau sờ soạng những công việc của chồng. Nghệ sỹ có vai diễn nào không? Diễn là niềm mê say của tôi. Luôn tạo điều kiện cho tôi làm việc tốt hơn.

Tính đến hiện. Khi Gặp nhau cuối tuần ra đời thì tôi nổi lên trong các vai hài. Ngoài sức khỏe toàn diện ra thì ngũ quan phải hoàn chỉnh. Khoảng đầu thập niên 80. Bởi chất lượng và mùi vị không thể lẫn vào đâu được! Tôi rút ra kinh nghiệm. Đạo diễn đã cổ vũ rằng. Cực khổ thật. Là hậu phương vô cùng quan yếu mà tôi cực kỳ yên tâm để đến được cái ngày thăng hoa trong nghệ thuật.

Còn đi được. Tôi thi vào trường cao đẳng liên lạc công chính. Cụ truyền nghề cho một cô bé phụ việc. Tôi ưng ý lắm.

Tôi rất thích và mơ ước được làm phi công. Không có bà là hậu phương cực kỳ kiên cố thì tôi không có được thành công ngày bữa nay. Cảm ơn NSƯT Phạm Bằng về cuộc trò chuyện! Lương Thu Hiền. 15 tuổi thôi. Bất đắc dĩ Vắng bóng trên màn ảnh một thời gian dài. Tiết mục hài của Đài truyền hình. Sau đó. Tôi đã mất đi một hậu phương để yên ủi với nhau lúc tuổi xế chiều.

Trò chuyện thụ động còn dè dặt lắm. Tương lai có nhiều hứa nên tôi yên tâm theo nghề. Nói vui thôi chứ. Khi đó nó mới 14.

Sau đó. Tính tới hiện giờ thì tôi đã theo nghề gần 50 năm rồi. Thật ngoài cả mong đợi. Có phải vì cửa hàng bánh trôi đã “cứu” ông những năm tháng đói kém để theo nghề nên sau này dù thành công. Kéo xe. Nhưng tôi vẫn phải làm. Chỉ có xe ba gác là công cụ chủ lực. Tôi không tục hôn bởi tôi có được ngày hôm nay không phải là vì tôi mà chính là vì bà ấy.

Tôi vẫn diễn nghiệp dư với các bạn nên có một tẹo kinh nghiệm. Có một kỷ niệm mà tôi còn nhớ mãi. Tôi trợ giúp là vừa được hành nghề vừa không bị lết bết. Chúng tôi đều làm hết. Cuộc sống vật chất thiếu thốn là thế.

Già đóng vai già. Vai diễn mà đạo diễn cho là thích hợp nhất với tôi là các vai phản diện. Hai năm nay tôi phải mổ hai lần. Ngoài giờ diễn. Tôi đã qua hết các vòng sơ tuyển bẳn để vào vòng thử sáng dạ.

Mất đến ba năm mới làm được. Làm ăn buôn bán là phải thật 98% thì mới sống lâu với nghề được. Vợ ông có ủng hộ? Bà xã ủng hộ tôi chứ. Cái nghề mà cụ thân sinh ra ông cho là nghề xướng ca vô loài. Đạo diễn trẻ nhiều lắm. Trung niên đóng vai đứng tuổi.

Phải có tình thương thì mới lâu dài được chứ chỉ có ái tình thì lúc khó khăn dễ bị nao núng. Mà hồi đó không dụng cụ cơ giới. Đó là điều tôi cảm thấy thiếu. Luôn đùm bọc lẫn nhau. Chí Trung buôn xe đạp.

Sắp tới. Tôi ở trong sân khấu kịch nói. Anh em học hành đầy đủ nhưng kinh nghiệm chưa nhiều nên vẫn nhờ tôi viện trợ.

Đến nay cô bé ấy làm cho tôi cũng tới 20 năm rồi. Có thời gian buổi tối. Mọi người khen tôi đẹp trai mà đóng toàn vai mà các cụ vẫn gọi là gái điếm ấy nên khổ thế. Tôi làm vua chúa (đóng các vai vua chúa) ban ngày lại đi.

Cũng chưa bao giờ “nặng túi” đến thế!. Ủng hộ lắm là khác. Như chuyển di phông màn. Khán giả rất nhớ hình ảnh bác “Bằng hói”. Cuối năm ngoái. Nhưng con chăm cha không bằng bà chăm ông. Ở nhà hát. Dàn dựng. Ông đã theo nghề diễn viên khoảng 50 năm. Minh Vượng làm mướn nhân ép nhựa. Tinh khiết. Con chăm cha không bằng bà chăm ông.

Nhiều người tưởng ông miệt mài với cửa hàng bánh trôi Tàu? Dạo này sức khỏe tôi không được tốt. Thi tuyển nghề này hơi khó. Mà hồi đó. Nó làm tôi khôn cùng hẫng hụt. Thế là một vở kịch tay trái ra đời do tôi tự đạo diễn. Tôi sợ cuộc sống gia đình bị đảo lộn nên tôi quyết định không đi bước nữa. Anh em sẽ bắt đầu quay bộ phim hài cho dịp Tết. Vài hôm nữa. Tôi luôn chũm.

Ông có thể kể kỷ niệm mình nhớ nhất? Tính đến nay. Điều trước hết tôi nghĩ. Cũng có lúc xiêu xiêu nhưng tôi nghĩ khó khăn trong bao cấp còn vượt qua thì hiện giờ có gì là khó. Nhờ tôi giúp. Bởi lý do sức khỏe. Tôi thường đóng vai chính diện. Vẫn mê say với nghề. Đạo cụ.

Họ khuyên tôi phải nghỉ vài năm. Tôi cũng vẫn hay nói đùa rằng. Điều tôi không tục huyền là tôi trả nghĩa bà xã. Nhưng bù lại anh chị em nghệ sỹ. Đã ở tuổi bát tuần. Khi còn đi học. Đôi lúc bà cũng ghen. Là mối ơn nghĩa của tôi với người vợ dĩ vãng đã một mình quản ngại quán bánh để tôi gây dựng được sự nghiệp nghệ thuật. Được lãnh đạo tỉnh tạo mọi điều kiện để đưa vở kịch đến phục vụ tận nơi cho thợ mỏ.

Bác sỹ không cho phép tôi làm. Bà nhà ông cũng đã đi xa hơn chục năm. Lý do tôi loại là vì một cái răng hỏng. Sau khi diễn thử ở Hà Nội. Không cải giá vì cái nghĩa với vợ Làm nghệ thuật. Đa số nghệ sỹ đều phải làm thêm để phụ vào đồng lương ít ỏi. Có một bộ phim dài mười mấy tập nhưng tôi chưa dám nhận. Ông vẫn cống hiến. Tôi có khoảng 300 vai diễn.

Tôi đi thi tuyển vào trường đào tạo lái tàu bay với tâm thế tự tín lắm. Cũng khó chịu khi thấy chồng hay đóng cặp với những người phụ nữ khác. Mà nhờ đến các con nhiều quá cũng ngại.

Vở kịch được hoan nghênh nhiệt tình. Có khi nào ông nghĩ tới chuyện tục hôn? Tôi thiếu đi bàn tay trông nom của người vợ đã hơn chục năm nay. Nhưng có một chút trục trặc nên tôi bỏ dở từ năm học thứ 3. Ngon hơn cả người Tàu làm. Nhanh nhạy. Ngành chuyên viên kỹ thuật cầu đường. Bà ấy đỡ đần cho tôi. Tôi linh cảm thấy vở kịch này sẽ gây được tiếng vang.

Làm công việc nhẹ nhõm hơn đó là sửa kịch bản phim cho anh em đạo diễn. Bởi tôi không muốn khách đến phải ăn những món không đúng mùi vị. Thi vào đoàn văn công chỉ là thi chơi thôi.

Sau đó trở đi. Có cái dễ ở chỗ là trẻ đóng vai trẻ. Và. Tôi tự chấp nhận với cuộc sống những ngày rút cục của cuộc thế này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét