Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Những dòng nhật ký xót xa giữa tha ma thai nhi.

Cô gái bảo, ví chưa phá bỏ thì cô sẽ sinh ra để nuôi, nhưng giờ thì đã quá muộn”

Những dòng nhật ký xót xa giữa nghĩa địa thai nhi

“Tất nhiên, trong hàng vạn thai nhi này, có nhiều bé không phải do người mẹ cố tình bỏ đi. Mẹ mong con sẽ được đầu thai ở một nơi khác được vẹn toàn, con nhé”.

Ảnh: PB   Những nấm mồ không ngày sinh  Không giống như ngôi mộ đặc biệt ở nghĩa trang Từ Châu thuộc xã Liên Châu (huyện Thanh Oai, Hà Nội - Báo GĐ&XH số ra ngày 6/9 đã phản chiếu), nhiều ngôi mộ ở nghĩa địa Đồi Cốc (xã Thanh Xuân, huyện Sóc Sơn) có bia mộ ghi tên, ngày mất của các bé.

Chỉ cần vào chuyên mục nghĩa địa thai nhi cũng đủ xót xa khi mỗi ngày lại có thêm hàng chục “ngôi mộ” được lập. Mẹ biết làm thế này là thiếu sót nhưng mẹ còn phải học, nếu mẹ sinh ra con thì con cũng không được sung sướng và hạnh phúc.

“Mẹ biết con đang giận mẹ lắm nhưng biết làm sao, mẹ nhớ con, nhớ cái cảm giác khi có con ở bên.

Giờ đây mẹ một mình nhớ những cảm giác đó, cảm giác đặt tay lên bụng mình và biết con đang ở đó. Đó là hậu quả của một tình ái bị gia đình nghiêm cấm. Cũng như cuốn nhật ký ở nghĩa trang Đồi Cốc, những dòng tâm sự đến buốt lòng của các bà mẹ trên mạng ảo này khiến ai một lần ghé thăm cũng không khỏi xót xa, đớn đau. Từ khi phải bỏ con, mẹ cảm thấy tội lỗi và hối hận.

Mẹ đã cảm nhận được con đấy, con yêu! Trong tim mẹ, mẹ không bao giờ muốn rời bỏ con nhưng… có hàng ngàn lí do con nhỉ? Mẹ sẽ không biện minh gì thêm cho tội của mẹ đâu. Vn. Những trang nhật ký được viết vội nhưng thấm đẫm nước mắt khổ cực và hối.

Là nơi táng chung cho người dân ở giáo xứ Bến Cốc, nhưng nhiều năm qua nghĩa địa Đồi Cốc đã được người dân quen gọi là nghĩa trang thai nhi. Nghĩa địa Đồi Cốc có hàng chục ngôi mộ với 6 vạn thai nhi. Mẹ chỉ muốn con biết một điều là mẹ rất yêu con”, thành viên Kun… viết. Nhưng nhìn các em nằm trong những nấm mồ trắng và khi nghĩ về những đứa trẻ đang được hạnh phúc trên đời này, chị dặn mình không được mắc sai lầm.

Vì đó là nỗi đau của con người mà không bao giờ sửa sai được”. Mong mẹ che chở cho đứa bé vô tội, cho bé được siêu thoát. Không sao giờ mẹ mới vượt qua được nỗi đau này? Hãy ngoan và phù trì cho mẹ con nhé!”. Một khu dành cho người dân ở đây có ghi đầy đủ họ tên, ngày tháng, năm sinh và mất. Một nữ sinh viên Trường ĐH Khoa học tầng lớp và Nhân văn viết: “Lên thắp hương cho các em chị mới thấy được nhiều bài học trong cuộc sống.

Mẹ yêu con nhiều”, dòng tâm sự được ghi ngày 18/8/2013. Khi có thai thì tình nhân cũng cao chạy xa bay không chịu cưới, cô gái tìm đến phòng khám để phá bỏ. Bà Nguyễn Thị Nhiệm, người quản trang ở đây cho biết, hiện đã có 47 ngôi mộ với khoảng 6 vạn thai nhi đã được bà và người dân táng trong vòng 7 năm qua.

Một khu là những ngôi mộ trắng xóa, không có bia mộ và một khu khác là những ngôi mộ có bia mộ nhưng duy chỉ có ngày mất hoặc ngày sinh, ngày mất là một. Quá nhiều hình ảnh đau lòng được bà Nhiệm treo vào trong khung kính ở khu tưởng vọng mà chẳng thể nói hết bằng lời. Chỉ tay vào một tấm hình có đứa bé rất kháu khỉnh, bà bảo đứa bé này được bà và các bác sĩ ở một phòng khám tư “cứu” khi người mẹ đến “giải quyết” hậu quả.

Đó là sinh viên một trường đại học tăm tiếng ở Hà Nội, do yêu đương đi quá giới hạn nên có bầu. Và những trang nhật ký đắng lòng  Ngồi trò chuyện với tôi hàng giờ đồng hồ trong cơn mưa như trút nước, bà Nhiệm cho biết, mấy bữa nay cuối tuần nên người đến viếng thăm rất đông.

“Cách đây ít tháng, một cô gái sau khi bỏ thai còn quay lại phòng khám để hỏi xem xác con được chuyển đi đâu. Nằm ở góc khuất nhất của nghĩa địa, một ngôi mộ rất nhỏ vừa được xây lên còn chưa khô vữa. “Hôm nay là ngày thứ 12 con gửi con của con đến với mẹ. Cho dù con có dung tha cho mẹ thì chính lương tâm của mẹ vẫn chẳng thể thứ lỗi cho chính mình. Ở một trang đã nhòe mực, một bà mẹ viết: “Mẹ thật sự khổ cực khi không còn sự lựa chọn nào khác.

Mẹ luôn mơ thấy con trong giấc ngủ, đi làm mẹ cũng nghĩ đến con. Mong con của con hiểu và tha lỗi cho con. “Bữa nay mẹ lại lên đây thắp hương cho con, các anh chị và bạn của con. Sau đó, cháu bé đã được đưa đến trại trẻ mồ côi còn người mẹ cũng mất hút không lời từ giã. Nhưng không có nhiều đứa bé được may mắn như thế. Mẹ xin lỗi vì không coi ngó con. Không muốn kể về việc làm của mình, bà Nhiệm dẫn tôi vào khu lưu niệm ở giữa nghĩa địa.

Nhưng vì cái thai quá lớn, bà và các bác sĩ ở đây đã giúp cô gái những ngày cuối thai kỳ cho đến khi sinh nở. Nghe những tâm tình của bà Nhiệm, tôi lại nhớ đến một nghĩa địa không có thực nhưng lại có đến hàng nghìn “ngôi mộ” đã được dựng lên - nghĩa trang online nhomai.

Từ đó, suốt một tháng, gần như cuối tuần nào cô gái đó cũng lên, vừa thắp hương vừa khóc.

Chỉ vì chê cô gái quá nghèo mà gia đình chàng trai không cho cưới, cả giận mất khôn, cô gái đang tâm vào bệnh viện “giải quyết” rồi mang lên đây an táng cho con.

Bà Nhiệm đưa tôi đi dạo quanh một vòng trong nghĩa trang được phân thành 3 khu vực gần như riêng biệt. Nó quả thật ám ảnh đối với những ai một lần đặt chân đến tha ma thai nhi này. Cuốn sổ nhật ký không chỉ ghi lại những hối của các bậc làm cha, làm mẹ vì nông nổi thời trẻ mà còn là những bài học cho các bạn trẻ đến đây. Sau khi biết được chúng tôi đưa về nghĩa trang này, cô gái lên ngồi khóc nức nở cả buổi chiều.

Có con, mẹ hay bị ốm hơn, buồn nôn, mẹ không ăn được nhiều. Cứ mỗi lần đến, nghĩa địa lại ngun ngút nhang khói và cuốn sổ nhật ký lại thêm nhiều trang được ghi kín chữ. Có thể bị chết lưu trong thời kỳ mang thai, có thể thai nhi bị dị tật nên phải bỏ nhưng 7, 8 năm làm việc này, tôi biết căn do từ tình đi quá giới hạn là rất nhiều”, bà Nhiệm tâm tình.

Cất cuốn nhật ký vào chỗ cũ, bà Nhiệm bảo, mấy năm làm quản trang ở đây, có quá nhiều chuyện đau lòng không kể hết được. Chị cũng đang yêu và rất yêu người đó. Phùng Bình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét