Lúc đó, em cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ trước mắt mình
Thế mà khi vào một diễn đàn, nhìn thấy nick name của anh, em đã chủ động làm quen trước, chẳng cần biết một tí gì thông tin của anh! chuyện trò một lúc, em không ngờ hai đứa mình cùng quê… và cũng không bao giờ nghĩ rằng, sau này chúng mình lại yêu nhau. Em nhắn nhe hỏi anh: “Sao trước kia em hỏi anh, lỡ em có thai thì chúng ta phải làm sao? Lúc đó anh ôm em và nói, nếu có thì cưới, Vậy mà hiện anh lại đáp em như vậy sao ?”.
Nếu phá thai thì anh sẽ đưa cho em 400k để mua thuốc phá thai”. Em vẫn chưa nói cho gia đình biết việc mình có thai. Xin lỗi vì đã lãng phí thời gian của em!”. Và tin nhắn của anh đã khiến em bủn rủn cả chân tay: “ Xin lỗi, nhưng sẽ không có đám cưới nào đâu”. Em – một người nữ giới không đến nỗi tệ, với vẻ ngoài mặt cũng dễ nhìn, cũng chẳng phải hư đến mức hỏng, cũng chẳng phải là đứa không biết rứa cho tương lai, gia đình cũng không đến nỗi tệ, cha mẹ cũng đều làm việc quốc gia.
Em cũng cho anh biết rằng, em không còn trắng trong nữa. Người trước của em cũng xuất thân trong một gia đình gia giáo, và đến lượt anh, cũng xuất thân từ gia đình bố mẹ làm bác sỹ. Khi nghe những điều đó, tim em quặn thắt lại, đau đến nghẹn ứ… Chẳng nhẽ quá cố của em kinh tởm đến thế sao anh? Sau toàn bộ những gì em đã làm cũng chẳng thể tốt hơn cái quá khứ “nhơ nhuốc” ấy? Sau hai năm bên nhau, cùng qua sao buồn vui trong cuộc sống, Vậy mà giờ đây chúng ta lại như thế này sao? Em vẫn còn cảm giác đớn đau khi em thông tin mình có thai, cũng là lúc em thấy một con người hoàn toàn khác ở anh… Anh không còn vẻ đôn hậu, dịu dàng bên em như xưa nữa.
Mà ngược lại, anh chối bỏ trách nhiệm và nói những lời lạt lẽo như dội từng gáo nước lạnh vào mặt em: “ Một là phá, hai là sinh rồi nhà tôi nuôi".
Vậy mà không ngờ, căn số em lại đen đủi, xấu số thế này! Một lần tin nhầm người, em đã điên dại như thế nào, em cũng kể cho anh nghe hết mọi chuyện. Anh ích kỷ, anh chỉ là thằng đàn bà. Khi yêu, em rất khờ, tin tuyệt đối vào người mình yêu.
Em không thể tin được đó là những suy nghĩ của người đàn ông em yêu nói ra. Vài phút sau, anh đấu gửi cho em một thông điện khác: “Hãy nghĩ tới mai sau. Ái tình của chúng ta đã sang trọng biết bao sóng gió. Em sẽ sinh con… nhưng em không muốn đứa bé sinh ra mà không có bố. Ngày anh ngỏ lời yêu, em cảm thấy rất hạnh phúc.
Có những lúc cứ ngỡ như mình đã mất nhau thật… nhưng rồi, mọi chuyện lại qua, chúng ta lại tay trong tay hạnh phúc bên nhau. Nhưng khi mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp thì cũng là lúc anh rời xa em. Giờ em phải giữ bố cho đứa bé ra sao khi mà bố nó đang muốn phá bỏ chính giọt máu của mình?. Em muốn khi biết điều đó, nếu anh không ưng được thì chúng mình sẽ sớm chấm dứt tình cảm khi vừa chớm nở bởi, em sợ nhất là anh sẽ dằn vặt em, làm khổ bản thân mình vì quá cố khi tình cảm hai đứa đã mặn nồng.
Và anh biết không, khi anh ưng quá vãng của em, em đã rất hạnh phúc và hy vọng về ngày mai của hai đứa. Nhưng cũng chính lúc ấy, em nghĩ anh yêu em nhiều, nghĩ đến tương lai sau này của hai đứa nên em đã kể cho anh nghe về quá khứ không mấy tốt đẹp của mình.
Hôm đó em đã xăm với anh tất tật. Chúng mình quen nhau thật tâm cờ anh nhỉ? Nghĩ lại khoảng thời kì đó, sao em vẫn thấy buồn cười lắm! Bao nhiêu chàng trai chủ động làm quen, em chẳng thèm quan tâm. Vậy mà hôm nay, chỉ còn vài bước nữa thôi, chúng mình sẽ chạm tay tới hạnh phúc thật sự nhưng sao anh lại nỡ buông tay em? Em đã từ mọi thứ để trở về và cụ bắt đầu lại để gần anh hơn.
Nhưng cả hai chàng trai đều không tốt như em nghĩ, cả hai đều có vẻ ngoài hiền từ, tử tế… nhưng thực chất đều là những gã sở khanh, giả trá. Anh không ngần ngại nói với em những lời phũ phàng: “ Anh không thể bằng lòng được kí vãng của em. Vì sao anh nỡ bắt em phá bỏ giọt máu của mình? (Ảnh minh họa) Em thật sự bàng hoàng không dám tin vào những dòng chữ mình vừa đọc được.
Em luôn thầm nhủ rằng, cả đời này em sẽ núm bù đắp cho anh gấp ngàn lần và không bao giờ để anh phải thương tổn vì bản thân em nữa.
Nhưng em đã bỏ học ở trường để thi lại vào trường anh, để chúng ta cùng thực hiện những mơ ước, dự định trong ngày mai… Vậy mà bây giờ, mọi thứ như vỡ vụn. Anh biết không, anh đã đưa em đi từ bất ngờ này đến bất thần khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét