Lấy nhau được vài năm, khi chị có thai đứa con trước tiên là hắn bắt đầu “trở chứng”
Chịu đựng hay đánh tháo? Cũng như chị D. Đáng buồn là, trong cuộc sống hiện đại, vị thế và vai trò của người phụ nữ ngày một nâng cao như hiện thời, thì vẫn còn tồn tại không ít những thảm kịch như thế. Cho đến lúc hai con chị lớn lên và dần hiểu nỗi khổ của chị, nhờ sự kiên quyết phản ứng của các con, cuối cùng chị cũng ly hôn được người chồng dâm ô, độc ác.
(Sinh năm 1962, quê Lâm Đồng) mới dám kể thật chuyện của mình: Chị lấy phải người chồng bệnh hoạn, không khác gì loại cầm thú. Hãi hùng những gã chồng bệnh hoạn Tháng 7/2013, dư luận một phen bàng hoàng bởi những gì mà người nữ giới tên Lưu Huệ D, (SN 1968, ngụ tại khu phố 10, phường Bình Hưng Hòa A, Bình Tân, TP.
Kể lại, chị hay tâm sự rằng chồng chị thẳng đánh đập, bắt chị phải chiều chuộng theo ý hắn với những hành vi hết sức kì quái, bệnh hoạn, mà mỗi lần thực hiện chị đều cảm thấy đau đớn, tủi nhục và khóc hết nước mắt. Đáng sợ hơn, trong cơn cuồng loạn, gã chồng bệnh hoạn còn lấy cây nhọn đâm vào chỗ kín của vợ liên tiếp khiến chị D.
Hai đứa con tuần tự ra đời và lớn lên cũng là quãng thời gian kinh khủng của thế cục chị B. Với tâm lý của người phụ nữ Á Đông, chuyện “ấy” là chuyện ngấm ngầm, xấu chàng thì hổ ai, do vậy họ chẳng thà mang đớn đau suốt nhiều năm trời, còn hơn công khai, tố cáo chồng để người ta nhìn ngó vào mang nhục. Th. Khi chồng chị luôn đem hết người thương này đến nhân tình khác về nhà, bắt chị chứng kiến những “cảnh đen” của hắn, rồi có những lần đánh đập chị tàn ác vì chị từ khước tham gia “cuộc chơi tay ba”.
Chị cùng các con chuyển về TP. Chuyện kéo dài hàng mười mấy năm trời mà chị chẳng dám hé răng. Chị Nguyễn Thị Thanh Hiếu, quê Châu Phú, An Giang, người mẹ của đứa trẻ bị chết oan chỉ vì chị chối từ “chiều” chồng trong vụ án mạng vào tháng 9/2011 tại Bến Cát, Bình Dương cũng là một nạn nhân của sự bạo dâm trong suốt thời kì làm vợ. Sáng ra, bà chỉ biết vào yên ủi con, rồi hai mẹ con ôm nhau mà khóc.
Bạn thân của chị D. Ngất lên ngất xuống nhiều lần. Kể từ ngày lấy Lương Văn Trọng, gã trai cùng quê vào lập nghiệp tại Bình Dương, đời chị chẳng có mấy ngày không nước mắt. Kẻ thủ ác đã đền tội, nhưng ám ảnh của chị Hiếu về những ngày làm vợ tủi nhục và cái chết tức tưởi của con thơ con theo chị dai dẳng. Những ngày chị Hiếu đang bụng mang dạ chửa, mỏi mệt nặng nề, gã chồng vẫn ép chị thực hiện những trò hết sức bỉ ổi mà gã sưu tập được trong những bộ phim đen.
Năn nỉ hoài không được, gã chồng hậm hực, hậm hực rồi nổi cơn điên ném đứa con gái nhỏ thẳng vào tường khiến đứa trẻ đáng thương chết ngay tại chỗ.
Là một người chồng có nhu cầu tình dục cao đến mức bệnh hoạn, từ sau khi lập gia đình, hắn chưa “tha” cho chị Hiếu ngày nào, cho dù chị có đồng ý hay không, kể cả những ngày chị đau ốm, bệnh tật thậm chí mang thai.
HCM sinh sống, thoát cảnh khổ. Một câu hỏi đau đáu được đặt ra: Làm thế nào để người phụ nữ mạnh mẽ hơn, biết thương tình mình hơn, dám gan góc đánh tháo mình khỏi địa ngục để làm lại thế cuộc? Nguyên Thảo.
Ban đầu là đi gái gú bên ngoài, sau đó dần dà hắn còn dẫn gái về nhà, làm những chuyện đồi tệ trong căn phòng của vợ chồng chị, trong thời gian đó, đuổi chị và con ra sân. B. Bạo dâm là một căn bệnh nằm trong chứng loạn dâm cùng với khổ dâm, ấu dâm, thị dâm… mà hiện tại người ta vẫn chưa thể chữa trị được. Mẹ ruột chị Hiếu kể, bà ngủ ở phòng ngoài, ngay thấy con gái đêm đêm van lơn, khóc lóc nhưng gã chồng vẫn cứ làm chuyện mình muốn mà chẳng đếm xỉa gì cảm giác của con bà.
Mỏi mệt vì mới sinh, chị Hiếu từ khước quyết liệt. Cho đến cái hôm sau khi chị Hiếu sinh đứa con gái đầu lòng mới được 18 ngày tuổi, Trọng lại nối đòi hỏi vợ. Cho đến khi sự việc đi quá xa, chẳng thể cứu vãn được nữa, hậu quả nặng nề đã xảy ra. HCM) phải chịu đựng: Vì ghen, người chồng chung sống cùng chị mấy chục năm trời đã đánh đập, bắt chị thỏa mãn dục vọng của hắn bằng những cách dị hình nhất.
Giờ đây, lặng rồi, mỗi lần nhớ lại chị vẫn thấy rùng mình vì ngày đó như sống trong địa ngục mà không đủ dũng khí để giải thoát cho mình. Trọng không nghiện ngập, không rượu chè nhưng lại tệ hại ở cái chuyện “vợ chồng”. , Chị Hiếu trong những vụ án nói là nạn nhân của bạo dâm, mà thủ phạm là chồng mình, các chị chỉ biết câm lặng và chịu đựng, chẳng dám rỉ răng san sẻ nửa lời.
Người mắc bệnh bạo dâm thường bị sai lệch về quan niệm tình dục, hoàn toàn không tinh thần được hành động của mình và chỉ đạt được khoái cảm khi gây đau đớn khổ sở cho người khác bằng cách cấu véo, cột, đánh đập hoặc văng ra những lời nói thô lỗ trong khi quan hệ với người bạn tình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét