“Cô giáo bảo tè dầm là trinh nữ, bảo cả lớp lêu lêu bạn nào, để lần sau cấm không được tè dầm nữa”. Và rồi vô tình đẩy đứa trẻ phạm lỗi vào thế mặc cảm, sợ hãi, vô tình trao luôn cho những đứa trẻ còn lại quyền được phán xét và cười cợt trước sự sẩy chân, sơ sót của người khác.
Và tuổi trẻ, thỉnh thoảng nôn nóng mong các con tiến bộ thật nhanh, các cô vội giáo dục trẻ theo phương pháp dọa cho sợ, hoặc làm cho hổ hang để bé không tái phạm. “Từ sau nếu bạn nào tè dầm, hoặc bạn lỡ làm gì sai thì con có lêu lêu bạn nữa không?”. Bé trả lời dứt khoát: “Con không lêu lêu bạn đâu mẹ ạ, làm thế bạn buồn lắm, bạn hổ thẹn lắm”. Tôi tò mò hỏi: “Thế bạn có khóc nhè khi tè dầm không?”.
Tôi hơi nghiêm giọng khi bảo con: “Thế mẹ giả tỉ nếu con là bạn Tôm Càng, con lỡ tè dầm trong lớp, cô và các bạn lêu lêu thì con có hổ hang, con có buồn không?”. Thằng bé nghĩ suy một tẹo rồi bảo: “Con sẽ rất buồn”. Các cô còn rất trẻ, hồn nhiên, thân thiện và yêu bọn trẻ. THIÊN THANH (Hà Nội). Thú thực đã từng hai lần chuyển trường cho con, tôi khá an tâm và có cảm tình với cô giáo mới của con mình.
Tôi giật thột hỏi: “Thế con có lêu lêu bạn không?”, “Con có mẹ ạ”. “Bạn có khóc nhè mẹ ạ”, cu cậu phấn chấn kể. “Thế cô giáo bảo sao hả con?”, tôi hỏi. Giọng bé có vẻ rất thú nhận khi nói: “Mẹ ơi bạn Tôm Càng bữa qua tè dầm ở trong lớp đấy”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét