9 hay tàu hoả tiễn Molnya mà chính là lực lượng không quân Việt Nam
Lê Ngọc Thống. Đó là đội hình hành binh dài và hẹp nên khả năng ngăn chặn, bảo vệ từ xa cho đội hình là hạn chế, dễ bị đánh “gãy xương sống”. Lúc đó sẽ làm tăng đường hành binh lên hàng trăm hải lí, một điều rất, rất không đơn giản, chẳng thể chấp thuận trong kế hoạch tác chiến. Nhưng dù phương án nào thì khi chưa có khả năng làm chủ vùng trời khu vực tác chiến thì không có phương án nà khả thi.
Xem ra, để bẻ gãy đội hình tấn công đánh chiếm Trường Sa của địch là không mấy khó khăn và khi Việt Nam có đủ 6 tàu lặn KILO, 4 tàu khu trục Gepard 3.
Tác chiến không đối hạm có những đặc điểm rất quan trọng đáp ứng được yêu cầu chính của chiến tranh đương đại lại rất hợp với vị trí địa lý Việt Nam, thích hợp với cách đánh mang tính sở trường ốc đoản của Việt Nam.
Vậy, khi nào thì địch sẽ làm chủ vùng trời trên lãnh hải của Việt Nam? Điều này không tùy thuộc vào địch mà tùy thuộc vào Việt Nam. Chính thành thử mà phương án tác chiến này, thực tế lại không bao giờ xảy ra. Bởi tiến công Trường Sa không phải chỉ dăm ba chiếc khu trục tên lửa, vài chiếc tàu ngầm là đủ và đặc biệt đội hình hành binh, hướng tiến quân đến vị trí phát xuất tấn công thì không thể giấu được đối phương là tử huyệt “bất khả kháng” hiện thời.
Trong đội hình hành quân đó nếu như tàu hậu cần, kỹ thuật bị tiêu diệt thì đội hình còn có thể chỉ đảm bảo đến được vị trí cần đến, nhưng phải không chấm dứt nhanh chiến dịch được thì lực lượng tham dự cần phải có thời gian chờ tiếp tế như xăng dầu, đạn dược…từ tuyến căn cứ. Cảnh huống hải mặt trận Sa Có thể nói, khi địch có mưu đồ tấn công đánh chiếm Trường Sa thì nếu cảnh giác, chúng ta chẳng có gì là khó khăn để phát hiện, thậm chí phát hiện ngay từ khi địch tụ hội lực lượng.
Đó là quy luật chiến đấu sinh tồn thiên nhiên và tầng lớp.
Phải có rất nhiều nhân tố để tạo nên vị thế Việt Nam trong đó nhân tố quyết định nhất là khả năng quốc phòng. Việt Nam có được một vị thế như ngày hôm nay không phải là dễ dàng, tự nó đến và muốn là được. Phi cơ Su-27 phóng tên lửa diệt hạm Vai trò, uy thế của tác chiến không đối hạm Phía Việt Nam. # Không ít điểm yếu chết người. Vẫn biết dù không có hàng không mẫu hạm nhưng đội hình hành quân tiến công Trường Sa của địch rất mạnh bao gồm tàu ngầm, tàu khu trục hoả tiễn với hệ thống phòng không đương đại với số lượng lớn, tàu bay ném bom tầm xa…tiến quân theo đội hình bảo vệ, hộ tống lực lượng đánh chiếm đảo (tàu đổ bộ) và lực lượng hậu cần, kỹ thuật.
Đây là ưu thế hải chiến của các quốc gia có tàu sân bay hoặc các quốc gia có máy bay tác chiến được trên lãnh hải cần được bảo vệ mà Việt Nam là một trong số đó. Đội hình tiến quân này của địch không được gần lục địa hơn 300 km (tránh Bastin-P) và muốn tránh xa tầm tác chiến của tàu bay Việt Nam thì buộc phải tiến công từ hướng Đông, hướng Đông-Bắc Trường Sa.
Không bao giờ địch lại dùng một phương án tác chiến mà Việt Nam có sở trường, có ưu thế hơn.
Không có khả năng quốc phòng. Nếu như khi Biển Đông rộng đủ cho các phi cơ trên bờ hoạt động tốt, hiệu quả cao, thì thế tất những tàu sân bay hoạt động trên đó trước sau gì cũng sẽ bị “thừa”. Không làm chủ được vùng trời khu vực tác chiến hay chí ít là đội hình tiến quân trên biển thì kế hoạch tác chiến mang tính khả thi nhất cho bất kỳ quốc gia nè dừng cuộc hành binh.
Tuy nhiên, đội hình hành quân tấn công này trình diễn.
Sự độc đáo và do đó rất hiểm nguy cho quân thù ở chỗ, phi cơ Việt Nam luôn được mặt đất, hệ thống radar bờ chỉ thị mục tiêu, dẫn đường…nên không cần sạo sục đích gây lộ bí mật, mất thời kì, mà xuất kích từ bất kỳ vị trí nào có phi trường trên bờ (bí ẩn hay công khai), đúng thời khắc, đến đúng hướng, đúng đích, đúng tầm là nhấn nút. Và, với trang bị khí giới diệt hạm tiến tiến đương đại như ngày nay thì tiến công theo chiến thuật đó là rất hiệu quả.
Khi nào khả năng đòn tấn công của không quân hải quân Việt Nam không có sức răn đe mạnh với hải quân địch? Không khi nào, vì bất luận địch có một hay nhiều tàu sân bay thì cảnh huống “địch ở ngoài sáng trong khi Việt Nam ở trong vùng tối” luôn xảy ra. Cụ thể, nếu lấy Hoàng Sa của Việt Nam làm điểm xuất phát thì đường hàng hải hành binh đến Trường Sa là gần như song song với bờ biển Việt Nam khoảng cách trung bình từ 400 đến 600 km và đều trong tầm tác chiến của nhiều loại máy bay của Việt Nam.
Chắc chắn, địch sẽ sử dụng sức mạnh vượt trội về số lượng và cả hàng không mẫu hạm để rắp tâm thực hiện đánh chiếm theo phương án khác. Thứ hai là đòn tập kích luôn bất ngờ, nhanh, liên tục, nhiều hướng với độ xác thực cao. Thứ nhất là chẳng những hồ hết máy bay Việt Nam đều có khả năng dự tấn công mà còn đòn tiến công của không quân được tổ chức từ nhiều hướng trên bờ, vừa chủ công, vừa che chắn, tương trợ, giao kèo với lực lượng tàu mặt nước vào một hay nhiều đích đã chọn.
Không có khả năng chống chọi, răn đe, với thần thế thách thức đến an ninh nhà nước thì chẳng ai thèm bắt tay anh, trọng anh, anh chỉ là một quân cờ. Tại sao? Về sức mạnh. Và, khai khẩn tình thế này như thế nào nhiệm vụ của các tàu tên lửa của Việt Nam.
Vì thế, nếu đây là một đội hình hành quân tấn công mà không như hạm đội hàng không mẫu hạm Mỹ thì với khả năng hiện có của Việt Nam, ngoài Mỹ ra khó có quốc gia nào tấn công đánh chiếm Trường Sa của Việt Nam mà không trả giá đắt, thậm chí đắt không chịu nổi.
9 thì càng dễ dàng hơn. Trong khi đó, cho đến thời điểm ngày nay, chưa thấy dấu hiệu nào để cho rằng sẽ có một lực lượng không quân bảo vệ đội hình hành binh tiến công đó với thời gian 24/24.
Khoảng thời kì đó coi như khoảng thời gian “bất tỉnh” cực kỳ hiểm nguy nếu đối phương nắm bắt, phát hiện và tổ chức phản công. Một đội hình hành quân có rất nhiều chiến hạm bảo vệ, hộ tống đối đầu với các loại SU của Việt Nam, không còn cách nào khác là phải thay đổi đội hình để ứng phó buộc đội hình hành binh giãn ra ngoài ý muốn.
Sự thực là hiện tại chúng ta chưa có tàu lặn, nên chi, lực lượng mà địch sợ nhất khi xảy ra xung đột trên Biển Đông, ngày nay không phải là khu trục tên lửa Gepard 3.
Còn nếu như trong đội hình đó, tàu đổ bộ LPD và tàu LCAC là lực lượng được bảo vệ như con ngươi của mắt mình, bị diệt gọn trước khi đến vị trí xuất hành tấn công thì mục đích của cuộc hành quân không còn ý nghĩa. Với sức mạnh này, lực lượng tàu chiến Việt Nam hiện nay khó “bóc vỏ” để giáng đòn tiến công vào trung tâm đội hình mà địch cần bảo vệ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét