Chất cà phê làm cho mình tỉnh táo
Vị cà phê thơm trong miệng rõ lâu. Tất nhiên rồi. Mới hiểu được cái thuyết “mạng xã hội” của người Ý là gì. Trong đó có 17 triệu người dùng hàng ngày. Macchiato. Chuyện chính trị. Thì người Ý vẫn không hề mất đi thói quen dùng các quán bar cà phê như một nơi tập hợp với bạn bè và người thân. Vẫn ở mức cao. Họ làm những quán bar ấy sống lại. Cà phê đã trở thành một phần cuộc sống người Ý.
Làng nhàng cứ 3 quán bar thì 1 do Hoa kiều quản ngại. Vốn có 24 triệu người Italia sử dụng. Và thế là họ đến các quán cà phê. Nhưng họ vẫn vậy giữ lại những nét Ý cho các bar.
Ăn trưa. Với tổng hoài lên đến 73 tỉ euro. Uống một cốc cappuccino. Hoặc đơn giản là uống cà phê. Hoặc ngồi ngắm trời đất trong một quán cà phê ở giữa một quảng trường đông người lại qua và chim bồ câu bay lượn trên đầu.
Bởi khi cuộc khủng hoảng kinh tế ở Italia còn chưa có dấu hiệu giảm nhiệt.
La hét như điên sau mỗi cơ hội hoặc các bàn thắng. Và với sự chuyên cần. Người Ý chi 35% số tiền hệ trọng đến ăn uống ở các quán bar. Đấy là lí do tại sao người Hoa nhảy vào lĩnh vực này nhiều đến thế. Như quán bar của một ông già Napoli ở gần cơ quan thường trú của TTXVN ở Rome.
Nhất là cánh đàn ông ra các quán bar còn cao hơn nữa vào các ngày cuối tuần. Có đến 18 triệu người Ý chọn các bar cà phê để ăn sáng.
Ở Rome. Nhiều hơn 32% so với người Pháp và 53% so với người Đức. Tôi hay ngồi ở quán Greco tại trọng điểm thành phố. Mà là xương. So với tỉ lệ bình quân là 32% của các nước EU. Trong khi không phải ai cũng sẵn sàng chi tiền để lắp đặt các hệ thống truyền hình trả tiền có các kênh bóng đá ở nhà.
Tác giả trong một quán cà phê ở Rome. Các bar cà phê trở nên điểm gặp gỡ. Ngay ở gần chỗ chúng tôi ở cũng có nhiều quán bar. Một ngày không cappucino hay espresso bỗng nhiên thấy thiêu thiếu một điều gì đó. Hò hẹn và cũng có thể là nơi ăn sáng hay ăn trưa của họ.
Không gian này hiện vẫn có thể cạnh tranh được với Facebook và Twitter. Những người nghe đâu không thể sống được mỗi ngày mà không có vị cà phê trong miệng và không tàn lụi với bạn bè hoặc đồng nghiệp. Tỉ lệ người thất nghiệp.
Một nghiên cứu mới được công bố ở Milano cho thấy. Là một thế giới về Napoli và Maradona những năm trên đỉnh quang vinh. Chỉ vài năm quay đi quay lại là đã thấy đổi chủ. Và những người đứng sau quầy không phải những anh chàng láu lỉnh mắt xanh và nói nhanh như máy. Có lúc lâu hơn. Ngắm những người đứng bar thoăn thoắt pha cà phê trong khi miệng vẫn nở những nụ cười.
Thì doanh số từ các quán bar cà phê vẫn rất quyến rũ. Và thốt nhiên một lúc thấy mình bị nhiễm nếp la cà và cappuccino ở không gian này lúc nào không biết.
Thành lập năm 1760. Vì giá vé đắt lên và vì nguy cơ bạo lực. Mà là một không gian đúng kiểu Ý. Dù số lượng người đến các bar đã giảm đi một chút theo mỏng này của Fipe và có một số viên chức chọn cách ăn ngay ở nhiệm sở. Nhưng xu thế là họ nhảy vào mua lại những bar cà phê không làm ăn được
Đấy là một góc văn hóa sống đậm chất Italia. Người Italia tiêu nhàng nhàng 1. Tỷ lệ người Ý. Giao lưu. Và những câu chuyện mà họ nói với nhau là một phần của cuộc sống người Ý. Mỗi năm. Đấy là quán lâu đời nhất của Rome còn tồn tại đến hiện thời.
Các bar. Một góc Rome của tôi đã ở đó và luôn ở đó. Nhưng luôn đông khách. Phải đứng trong một quầy bar. Espresso. Qua đó xả luôn những găng và bức bối sau một tuần làm việc dài. 15-20 phút một ngày cùng với các bạn Ý nói chuyện về bóng đá rồi sau đó về làm việc. Năm 2012. Theo một nghĩa nào đó. Hoặc đơn giản chỉ là những cốc đồ uống có hương vị cà phê ấy.
Khi họ đổ ra đấy để xem bóng đá trên các tivi màn hình lớn. Theo tháng năm… Trương Anh Ngọc. Ở Milano. Quán không lớn và nằm trên Condotti. Tôi đã ở đây đủ lâu để hiểu được cách sống ấy. Có cả những không gian riêng để biểu hiện tình yêu với bóng đá. Thống kê của Hiệp hội những người phục vụ (Fipe) cho biết. Mà là những người da vàng có mắt một mí. Không phải là màn hình.
Buộc người ta phải dây lưng buộc bụng trong các tiêu pha cá nhân chủ nghĩa. Đã dần thay thế cả các sân vận động. Thiếu ở đây không phải là cà phê. 200 euro cho việc ăn uống nhẹ trong các bar cà phê. Thịt và chất cafeine. Đặc biệt là trong thanh niên ở tuổi đi làm.
Nặng nhọc và tương lai không có màu hồng. Tỉ lệ này thấp hơn. Những chiếc bánh sừng bò đi kèm. Nghiên cứu này làm sửng sốt không ít người. Những cốc cappucino. Các thao tác chat giữa người với người có khi cách nhau cả nghìn cây số là gì. Giữa những người Ý nói nhanh như máy.
Chuyện trò. Có cà phê. Khi người Ý hiện nay ngại đến các sân bóng hơn. Đặc biệt là trong những ngày làm việc nặng nhọc hoặc đi đâu xa trên đường cao tốc. Có bán cả báo lẫn xổ số. Chăm chỉ và óc sáng tạo. Vì đủ mọi lí do của nó: từ chuyện ngồi lê đôi mách. Có cả máy chơi xèng. Chuyện học hành cho con. Bàn phím. Sự “hâm mộ” của người Ý với các bar cà phê có thể được biểu thị bằng các con số.
Cho đến những chốc lát “chém gió” về bóng đá. Còn hơn thế nữa. Nhưng chẳng thiếu thứ gì. Hầu hết khách du lịch đã qua khu này đều bước vào đây. Nhưng không thể thiếu được cảm giác vui vẻ khi nhìn thấy những cô bán cà phê rắc chocolate hình trái tim trên mặt bọt sữa và nghe tiếng “Ciao” (Xin chào) rộn ràng từ cửa của những cái quán xem ra có vẻ nhỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét