Việc đi vay này là nhằm tài trợ cho các khoản thâm hụt ngân sách nên nói cách khác, nợ Chính phủ là thâm hụt ngân sách lũy kế đến một thời khắc nào đó
Hiện tại các cơ quan quản lý quốc gia mới chỉ đưa ra biện pháp biện pháp kia nhưng chỉ là biện pháp thôi chứ không là chính sách. Mọi người biết, ngân sách Nhà nước cốt yếu đến từ thuế. Vào thập niên 80 của thế kỷ trước, nhận lời mời của một số lãnh đạo cao cấp của Việt Nam, ông có đưa ra nhiều đóng góp và được công nhận như trong sự nghiệp xây dựng chính sách đổi mới, chuyển đổi từ quốc gia chuyên chính vô sản sang quốc gia pháp quyền, kinh tế thị trường (1980-2003), một số vấn đề kinh tế tài chính nảy khi Nga cắt giảm trợ giúp (1991-1992), chính sách xây dựng các tập đoàn kinh doanh lớn cần thiết cho phát triển đầu tư và hội nhập quốc tế (1992-1993), xây dựng chính sách đối với Việt kiều (1991-2003).
Nhưng mình không có làm, mình chỉ lo siết chặt tiền tệ, trong khi Điều 3 nói rằng, phải tụ tập phát triển sản xuất kinh dinh, ưu tiên lĩnh vực kinh tế nào có hiệu suất đầu tư (ICOR) cao về dùng đồng vốn.
Chuyên gia Bùi Kiến Thành PV: phí luôn trong hệ thống cơ quan công quyền luôn là tiêu điểm của việc hoang toàng, thiếu ý thức. Vấn đề nằm ở chính sách vĩ mô, để giải quyết từ cỗi rễ sự bất cập của lĩnh vực bất động sản mới là điều quan yếu. Ông tham vấn về pháp luật biển, các vấn đề biên cương biển 1991-1995. Để cho người dân ngồi chơi là đang phao phí tài nguyên tổ quốc, hoang phí sức cần lao của người dân.
Muốn cải thiện tình hình này, không có cách nào khác chúng ta phải ráng tạo được một môi trường kinh doanh lành mạnh, một nhà cầu pháp lý đủ mạnh để kích thích doanh nghiệp “năng động, xông pha” hơn. Nhưng tại sao các nước xung quanh ta lại không ảnh hưởng nặng nề như của Việt Nam. Quan điểm của ông về vấn đề này như thế nào, thưa ông? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Thực trạng ngân sách thu không đủ chi đã được nhiều cơ quan chức năng công khai nhiều năm nay.
PV: Theo ông, lĩnh vực nào của nền kinh tế giờ cần được quan tâm đầu tư? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Cần làm bảng nghiên cứu tình hình kinh tế ra sao và lĩnh vực đó có tiềm năng phát triển thị trường trong nước như thế nào? Nước Ngoài ra sao? Và nó có khả năng đi đến đâu? Đó là sự nghiên cứu nghiêm túc để biết được Việt Nam mình có tiềm năng phát triển trong lĩnh vực nào để nâng đỡ lĩnh vực đó phát triển.
Vì thế nên phận sự của các cơ quan quản lý Nhà nước là phải tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển vững bền, tạo điều kiện cho quần chúng có nhiều việc làm. Trong lúc san sớt cùng tôi, rất nhiều chủ doanh nghiệp than thở, khi nền kinh tế có dấu hiệu khủng hoảng, đã cạn “lực” vì cùng lúc phải gánh 2 “quả tạ” trên vai - lãi nhà băng và trách nhiệm thuế. Đều được đầu tư bằng nguồn vốn vay công.
Doanh nghiệp Nhà nước là thủ phạm của hơn 30-50% nợ xấu, nợ khó đòi của hệ thống nhà băng. Đó là do chính sách tiền tệ của mình không hạp. Cách đây 1-2 năm, Bộ Tài chính có thông tin mỗi năm nền kinh tế hơn 100 tỉ USD của Việt Nam phải nợ khoảng 5 tỉ USD. Nếu nhiệm kỳ này ồ ạt vay thì đến nhiệm kỳ sau và đời con cháu chúng ta sẽ kẹt trong vũng lầy tài chính. Nếu nói năm nay đích tăng triển tín dụng của mình là 12% và năm tới là 13% hay 11%, như vậy là rõ ràng mình đã điều tiết cái trần tăng trưởng của tín dụng rồi thì làm sao lạm phát được nữa.
Mặt khác, nếu nhà băng quốc gia quán triệt được đầy đủ trách nhiệm và quyền hạn của một nhà băng Trung ương, tức là điều tiết lưu lượng tiền tệ, không thừa mà cũng không thiếu, để cho nền kinh tế phát triển ổn định thì thật nhẵn.
Nó chỉ lạm phát là khi mình không kìm giữ được tăng trưởng tín dụng và khi mình chi tiền mà không tạo ra sản phẩm, không có sản phẩm ứng.
Tôi cho rằng bộ máy công quyền của chúng ta còn kềnh càng và không hiệu quả. Người dân nào có nhu cầu sử dụng đường cao tốc, xe điện trên cao, sân bay hiện đại, trường học, bệnh viện, nhà hát… vấn đề là nợ công được công khai đến đâu, công tác khiển khai được sáng tỏ như thế nào.
Rồi chúng ta cắt giảm đầu tư công hàng loạt cũng làm kinh tế thụt lùi.
Thứ hai, các chỉ số nợ công chính thức, mà còn phải kiêm tra độ xác thực, bây chừ nếu theo chiến lược dài hạn và chương trình nợ công trung hạn thì đang trong giới hạn an toàn. Kinh tế tư nhân cần phải được quý trọng trong chiến lược phát triển kinh tế tầng lớp Thế nên việc mình cần làm là phải dùng số tiền có hiệu quả nhất, chứ không phải đổ tiền vào doanh nghiệp quốc gia rồi đầu tư vào những cái không có hiệu quả.
Thiên hướng giảm tỷ trọng nước ngoài trong cơ cấu Chính phủ với tiêu chí: tỷ trọng hàng năm là nợ trong nước tăng lên và nợ nước ngoài giảm đi. Doanh nghiệp không phát triển thì làm gì còn tăng trưởng
Thứ nữa, chúng ta đi vay nhưng phải nhìn thấy nguồn trả nợ, điều chỉnh được dòng chảy tài chính trong giang sơn để từ đó cân đối và thu xếp trả dần.
Đây là một vấn đề lớn phải không, thưa ông? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Nợ công là tổng giá trị các khoản tiền mà Chính phủ thuộc mọi cấp từ Trung ương đến chính quyền địa phương đi vay.
Vấn đề chi tiêu hợp lý, chất lượng hóa công tác sử dụng viên chức quốc gia, phí thẳng tắp, phí hội thảo, hội nghị, tham quan, xe cộ… từ ngân sách công đã được quan tâm đúng mức chưa. Linh Tùng (thực hiện). Ai cũng biết cả, nhưng đáng buồn là không thấy ai xắn tay vào giải quyết khu vực này.
PV: Vậy còn vai trò của nhà băng quốc gia trong việc cung cấp tín dụng cho nền kinh tế, thưa ông? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Tôi cho rằng Ngân hàng Nhà nước đang có hướng điều hành chính sách tiền tệ khởi sắc, ít nhất là so với 5-7 năm trước.
Nếu không kiên tâm, quyết liệt để mà làm, đừng có mong mỏi tái cấu trúc cái gì được. Như vậy, muốn túi tiền của Nhà nước được cải thiện thì doanh nghiệp phải khỏe mạnh, hàng phải bán được, tiền thu về mới mong hoàn thành trách nhiệm thuế với quốc gia.
Đã có thời gian doanh nghiệp bị thiếu vốn đầu tư. Tôi cho rằng đây là câu chuyện của quản lý ngân sách. Nói cách khác, tổng vốn của tầng lớp là một miếng bánh, nếu người này chiếm phần đông thì đông đảo những người còn lại nguy cơ phải chịu đói.
Muốn cấu trúc lại nền kinh tế, thì chí ít phải làm cho doanh nghiệp khỏe mạnh, làm cho nó phục hồi. Năng suất lao động ngày càng kém vậy nên nền kinh tế sẽ tụt hậu. Muốn chống lạm phát, ổn định vĩ mô thì doang nghiệp phải sinh sản được, phát triển được. Hiện tại, doanh nghiệp đang ốm vì nhiều lý do. Việc rút cục là nhà băng Nhà nước cung ứng đầy đủ số lượng để cho nền kinh tế phát triển, đừng có để nước khô mà thành hạn, nhiều quá thành lụt.
Hỗ trợ Ban biên giới Chính phủ nghiên cứu cơ sở pháp luật quốc tế bảo vệ chủ quyền Việt Nam trên thềm lục địa, khu vực dầu khí trên Biển Đông. Duy trì sinh sản là cách độc nhất để cải thiện chất lượng nhân lực Chúng ta chưa thấy thực thụ nguyên lý của một nền kinh tế thị trường, chúng ta chưa thấy được trách nhiệm then chốt của quản lý Nhà nước; trong một giang sơn muốn dân giàu nước mạnh thì dân phải giàu, mà muốn dân giàu thì dân phải có việc làm, năng giá trị việc làm của dân tăng lên.
Việc Chính phủ yêu cầu Quốc hội nới biên độ bội chi là của năm 2014, nghĩa là còn 1 quý nữa để toàn hệ thống chính trị tính tình và đánh giá mọi tác động của yêu cầu trên. Tái cấu trúc kinh tế, tái cấu trúc đầu tư là đúng, nhưng phải làm thế nào cho đạt hiệu quả thì phải tính. PV: Bội chi ngân sách sẽ gây ra một phần nợ công. Theo ông thì duyên cớ nào khiến chúng ta rơi vào thực trạng này? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Vấn đề của mình là phải nhìn thẳng vào duyên cớ sâu xa của nó hay nói là nguyên cớ đích thực của nó.
Để làm được việc đó thì cơ quan nghiên cứu và hoạch định chính sách phải suy xét kỹ. Không nên lộn lạo giữa chính sách và biện pháp.
Nếu để dân thất nghiệp thì phung phí sức lao động của người ta, ảnh hưởng tới vấn đề đào tạo ra một thế hệ cần lao có chất lượng cao.
Ngoài ra, nhiều dự án cơ sở hạ tầng, các chương trình xóa đói giảm nghèo, cải thiện môi trường, giải quyết việc làm, an sinh xã hội, dự án trọng điểm nhà nước. 000 ngàn tỉ đồng hỗ trợ thị trường bất động sản là không có đích rõ ràng. Nhà băng quốc gia đã thẳng tay hơn trong việc cải thiện thanh khoản.
Ông có quan điểm gì về nhận định này? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Thì mình cũng phải đặt câu hỏi vì sao như thế? Những người có trách nhiệm nghiên cứu giải pháp là ai, có thấy được tầm vĩ mô hay không
Để dễ mường tượng quy mô của nợ Chính phủ, người ta thường đo xem khoản nợ này bằng bao lăm % so với Tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Chứ không phải đầu tư vào các doanh nghiệp Nhà nước, với hiệu suất đầu tư kém, phải bỏ ra 14 đồng mới sản xuất ra một đơn vị sản phẩm trong khi nhiều doanh nghiệp tư nhân chỉ cần 4 đồng là họ có thể làm ra 1 đơn vị sản phẩm rồi.
Đầu tư 1 đồng phát triển kinh tế xã hội sẽ tạo được bao lăm công ăn việc làm, giải tỏa bao lăm cho hàng tồn kho, kích cầu ở những lĩnh vực nào…? tất thảy phải có địa chỉ cụ thể! Tôi nghe câu chuyện một bộ phận viên chức quốc gia chây lười, sáng cắp ô đi tối cắp về.
Vì thế nói cấu trúc nền kinh tế từ doanh nghiệp tư nhân đến doanh nghiệp là bất khả thi vì không có công cụ để làm. Trên thực tiễn, quản lý ngân sách luôn chịu sự chi phối từ quản lý kinh tế. Cụ thể như Điều 3 của Nghị quyết 11 nói rõ ràng lắm.
Thứ nhất, đáp ứng được nhu cầu bổ sung vốn cho đầu tư phát triển và cân đối ngân sách quốc gia. Dẫu vậy, khả năng hấp thụ của nền kinh tế vẫn là chủ chốt của vấn đề.
Chính sách là việc dài hơi còn biện pháp lại là chuyện tạm bợ. Nới trần bội chi ngân sách cũng là một giải pháp nhưng đi kèm với đó là các điều kiện ràng buộc việc tăng hiệu quả đầu tư từ vốn ngân sách Nhà nước, nâng cao nghĩa vụ của những người ra quyết định dùng đồng vốn.
Nợ công không xấu. PV: thực tế việc tái cơ cấu đã được bàn nhiều, nói nhiều nhưng chừng như việc đó đang được thực hiện một cách ì ạch, thưa ông? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Tái cơ cấu là gì, là khi một nền kinh tế đang bị đau ốm thì giờ phải làm sao cho mạnh khỏe.
Làm sao có thể tái cấu trúc khi mà các doanh nghiệp chìm vào nợ xấu, tài sản thế chấp thì không có. Nợ công không xấu, nhưng cần công khai con số! PV: Chính phủ vừa yêu cầu Quốc hội cho phép nới bội chi ngân sách 2014 từ 4,9 lên 5,3% GDP để tăng mạnh cho đầu tư phát triển kinh tế - tầng lớp. Hơn nữa, nếu Chính phủ đi vay quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến đầu tư tư nhân. Ông có đồng ý với Quan điểm trên? Chuyên gia Bùi Kiến Thành: Theo tôi, trong khi bội chi ngân sách đã rõ nét, chúng ta phải nhìn sâu vào mặt tiêu xài của bộ máy công quyền.
Cần đánh giá đúng vai trò của doanh nghiệp ngoài quốc doanh PV: Nhưng thực tiễn mà chúng ta đang phải đối mặt là nền kinh tế đang “tụt hậu”.
Cũng không thể cấu trúc kinh tế nếu chưa giải quyết được các vấn đề sở hữu chéo trong Ngân hàng, những vi phạm tín dụng… Lấy phương tiện đâu để cấu trúc nền kinh tế. Dân ta được đánh giá là cần cù, lại là dân số trẻ, sức trẻ của chúng ta rất nhiều thì phải có năng suất cần lao lớn thì mình phải phát huy được năng suất cần lao. PV: Nhiều chuyên gia cũng cho rằng, trong thời điểm này chúng ta cần xem lại hay nói chính xác là nên đánh giá đúng vai trò của doanh nghiệp tư nhân trong hệ thống kinh tế.
Tuy có không ít người cho rằng đây là hệ quả thế tất khi cả nền kinh tế thế giới đang lâm vào khủng hoảng. Mà thấy được thì người ta có quan hoài hay không? Hay chuyện vĩ mô người ta không quan trọng, mà người ta quan trọng nếu cứu anh này thì có ích lợi gì cho mình. Tuy nhiên, những biện pháp ngay thức thì, trong ngắn hạn như việc cung cấp gói tín dụng 30.
Nói thì nói mà các công cụ làm thì không có, không có quyết tâm quyết liệt xử lý các vấn đề cần phải làm để cho doanh nghiệp có thể phát triển, thì không có cách gì cấu trúc được.
Phải có chính sách tiền tệ bảo đảm cung ứng đủ cho doanh nghiệp phát triển. Đi vay là việc chính phủ mọi quốc gia trên đà phát triển đều phải làm. Sau khủng hoảng, bao nhiêu thương buôn có thể thoát ra khỏi bế tắc của chính mình và can đảm đứng lên từ vũng bùn? PV: Xin cảm ơn ông về cuộc đàm luận! Chuyên gia Bùi Kiến Thành sinh năm 1932 được biết đến là người Việt đầu tiên được đào tạo về tài chính tại Hoa Kỳ, có nhiều đóng góp cho sự phát triển của Việt Nam hiện, ông được vinh danh trong chương trình Vinh danh nước Việt năm 2004.
Tình hình ngân sách đã rất găng, nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế chứ không giải quyết vấn đề một cách toàn diện, cái chính phải bằng mọi cách giảm được ăn tiêu.
Các nhà nước đang hướng tới việc tinh giảm biên chế công chức, tăng lương mạnh cho khu vực này để giảm tham nhũng, giảm sức ép “cơm, áo, gạo, tiền” cho họ nhằm nâng cao thực chất công việc khối cơ quan quốc gia.
Tài nguyên của chúng ta không phải là khoáng sản mà lớn nhất là sức cần lao của người dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét