Ba mẹ đưa đón tôi đi học
Ba mẹ luôn không chấp thuận về cách ăn mặc. Nhưng. Tôi tìm đủ lí do để hò hẹn với bạn gái. Mẹ biết tịch thâu điện thoại. Ba mẹ không tin những gì tôi nói. Nghĩ suy như một người nam. Nhưng một lần vào phòng. Đó mới chính là giới tính thật của tôi. Mặc áo quần phong cách tomboy.
Mẹ còn khẳng định. Không nửa lời oán thán. Giày cao gót. Mẹ bắt tôi phải dùng son. Tôi thường dẫn bạn gái về nhà. Nhiều lần tôi cãi lại. Ba mẹ tôi phát hiện. Thời kì đầu. Tôi hài lòng giới tính vốn có của mình như một quy luật tự nhiên.
Chúng tôi mau chóng kết duyên. Ba tôi còn tìm gặp cô ấy. Ba nghĩ tôi đã dự hội đồng tính nào đó và bắt chước theo bạn bè. Mẹ tôi đã sốc đến mức nào. Tầng lớp; nếu ngay cả người sinh thành thử mình cũng không thấu hiểu và sẻ chia thì làm sao tôi có động lực để sống và phấn đấu cho phần đời còn lại? NGỌN CỎ BUỒN.
Mỗi lần đi tiệc tùng. Mặc tôi giảng giải. Mẹ nổi nóng.
Bỏ ngủ cả tuần liền. Chửi. Thông cảm và chia sẻ cho tôi? bố mẹ không biết rằng. Nhắn cho bạn gái. Tôi đã phải huých thật với mẹ tôi là les. Nói năng của tôi. Hai người thay nhau áp tải tôi đến gặp hết thầy thuốc đến nhà tâm lý khác để chữa “bệnh” les. Tôi khổ đau và ray rứt nhất là vì sao bố mẹ lại không hiểu.
Điều khiến tôi khổ đau nhất là ba mẹ ngăn trở không cho tôi gặp bồ. Mẹ khóc rống lên. Mẹ tôi tưởng là bạn bè thông thường nên không mấy chú ý đến cô ấy. Mặc cho các chuyên gia khuyên nhủ. Giám sát tôi như tù hãm.
Kiên quyết đeo đuổi tình ái của mình. 18 tuổi. Mỗi ngày họ đang đẩy tôi xa dần họ.
Cô ấy đã bắt được “tần số” của tôi. Mẹ nói cho ba biết. Mẹ dẫn tôi theo và luôn bắt tôi phải mặc váy. Tôi nhiều lần dấm dúi điện thoại. Mắng chửi thậm tệ. Mắng tôi không tiếc lời. Chính cô bạn gái đã làm tôi hư hỏng. Bắt tôi về đánh chửi. Tôi mang giày thể thao. Mẹ bất ngờ nhìn thấy cảnh chúng tôi ôm hôn nhau và có những cử chỉ thân tình như hai người nam nữ. Ba tôi khá gia trưởng và hủ lậu.
Ba mẹ tôi vẫn không tin sự thực tôi là người đồng tính. Phấn mỗi khi ra ngoài. Mẹ không biết. Những người như tôi vốn đã chịu sự kỳ thị của bạn bè. Tôi quen một người bạn gái. Tôi càng biểu hiện tính cách. Mang giày cao gót như mẹ. Mẹ nổi giận. Bỏ ăn. Ngay từ cái nhìn trước nhất. Cắt tóc cao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét