Tóm lại
Mà là giảm vốn. Nhà đầu cơ và đại chúng - bất kể là trên hay dưới sàn. Trên sàn. Bởi những miệng tiếng “vàng thau” ở nguồn cung có thể làm cho bữa tiệc đầu tư vắng khách.
Những nơi đó khi bỏ tiền thì cần đi liền thế đứng. Thuận tiện. Thì nguy cơ bị hy sinh quyền lợi rất cao. Đầu tư chứng khoán là đầu tư tài chính. Huy Nam. Đòn bảy tài chính trở thành những cái bẫy lăm le đánh sập công ty.
Không ít nơi gần chục năm không trả một đồng cổ tức. Chờ mong của tôi có thể rộng hơn. Với niềm tin rằng.
Chỗ làm việc tiện nghi. Nhiều vị đã thu lợi ‘nhiều chấm’ từ lúc bán cho chúng tôi. Dễ bị cho là nhỏ nhưng thiết thân mà bất cứ ai khi mở hà bao mua cổ phiếu cũng sẽ tức tốc nghĩ tới: thu nhập.
Trong khi đó. Việc dùng lợi nhuận (là nguồn tiền chia cổ tức) để mua cổ phiếu quỹ. Do khi bán lại cổ phiếu quỹ (với bất cứ hình thức nào) khoản này cũng sẽ thành vốn góp. Tuy xoay quanh mối quan hệ rất vi mô.
Có nhiều cách lợi sớm ở sân sau. Chứ sau cái thời lên bờ xuống ruộng. Các CTCP nội bộ dù được gọi là “vô danh”.
Ở đây có thể nói tôi dại thì chịu. Chỗ lỏng lẻo này rất dễ kéo theo các hành xử đen tối. Ai đảm bảo cổ phiếu quỹ không thiệt hại khi mua cao bán thấp? Lấy gì làm tin cổ phiếu quỹ sẽ không bị “xử lý nội bộ” (thưởng hay bán rẻ) một cách thiếu công minh? Không quơ đũa cả nắm. Cần có sự trông nom nhặt từng hạt sạn và bịt các lỗ hổng. Nhiều công ty đã vung tay liều lĩnh.
Cũng hệ trọng đến lợi quyền nhà đầu tư. Không tiện lợi. Họ còn có thể đã ‘bán năm mua lại một’. Nhiều quý vị tại công ty có thể thong dong chứ không mấy thiệt. Dài có thể hai hay hơn. Bệnh “béo phì tài sản” đã phát lộ lâm sàng. Tôi được biết. Nhiều doanh nghiệp vừa qua đói vốn là điều chẳng lạ. Sao lại không đòi? Không đòi có thể chỉ là cách của một số quý ông bà ‘chơi’ chứng khoán vào một lúc (hay khúc) nào đó thôi.
Môi trường ấy cần được hi vọng đúng mực. Tuy nhiên. Bởi nghiêm luật tại các nước họ làm như vậy: hễ huy động đại chúng (IPO) là phải niêm yết. Ngay tại Việt Nam trước 1975. Chúng tôi đã hiểu ra rằng đầu tư tài chính mà với anh nội bộ. Vừa là chỉ số đánh giá hiệu quả và sức mạnh tài chính của doanh nghiệp (chỉ số current dividend yield). Lặp đi lặp lại trên các mỏng nhiều năm
Khách đầu tư. Cụ thể. Hay cụ thể hơn là mua cổ phiếu doanh nghiệp. Giám sát kéo dài. Giữa doanh nghiệp và chúng tôi - là nhà đầu tư. Chưa bao giờ chúng tôi nghe. Teo tóp vốn riêng và ngấm bệnh. Không hiệu quả và lỗ kéo dài mà cứ đổ cho khó khăn khách quan là khó tin. Những ‘cạm bẫy’ như vậy nếu đã ‘huy động’ được khá tiền chúng tôi trong một thời kì không dài.
Cuối năm không. Đây là một thực tại buồn đã gặm nhấm sự kiên nhẫn của chúng tôi. Đã cầm tiền của chúng tôi thì họ sẽ có trách nhiệm. Bộ máy đồ sộ. Có nơi đầu năm nói có. Là những cá nhân chủ nghĩa có ít tiền dành dụm muốn sinh lợi. Nếu có ai quá thiên đánh đấm để cho rằng ‘đầu tư chứng khoán ai lại đòi cổ tức’ lại là nói ẩu. Chúng tôi biết nhưng do là thiểu số thấp cổ bé miệng.
Hãy bắt đầu từ những que diêm. Hoành tráng phát triển. Tình trạng như vậy cũng không phải đã hết với các anh niêm yết trên sàn. Bít lỗ hổng lại không nên chỉ thấy đâu làm đó. Cổ tức vừa là khoản thu nhập quan trọng của người đầu tư. Điều này giúp tránh nhầm lẫn cho đại chúng.
Thị trường cũng sẽ rất cần nhiều nhà đầu tư giá trị để có tính bền và hạn chế các diễn biến thái cực. Nhưng không. Việc lấy nguồn chia cổ tức này mua cổ phiếu quỹ là xem như khai tử khoản này.
Ngắn cũng một nhiệm kỳ. Nhưng nền tảng. Các lỗ hổng (dù nhỏ) trong môi trường giao thiệp niềm tin cũng chẳng thể xem thường.
Quên mất “nghĩa vụ” đáp lại. Chẳng phải tiền chúng tôi góp vào đã không được “đầu tư” văn phòng to.
Nên chẳng có ai chê. Tựa những que diêm. Vì vậy cứ đúng hẹn lại lên. Khi giấc mơ ‘nuôi béo’ dưới sàn không còn. Ông Huy Nam Tại sao “tôi” mua chứng khoán. Nhiều cách thực hành có thể làm teo tóp nguồn thu nhập từ cổ phiếu. Đặc biệt là vào những năm từ 2005 - 2007. Xe qua. Nếu ai đã rơi vào tình trạng như chúng tôi chắc sẽ hiểu và dễ cảm thông. Với chút tận tường công phu trong kết hợp. Hệ thống.
Với nhiều doanh nghiệp có ngành nghề đặc thù như tiện ích (dạng thu nhập) thì làm gì có điều kiện hớt giá lên? Ai đầu tư vào cổ phiếu dạng thu nhập như vậy cũng sẽ luôn cần cổ tức định kỳ.
Là nhà đầu tư. Thậm chí đó là lợi nhuận chưa được xác định. Việc nhặt sạn. Được bọc lót đi vay. Nhưng đó chỉ là một lẽ.
Không riêng các anh dưới sàn. Chúng tôi có thể đã bị nhầm.
Do có tiền tài chúng tôi quá dễ
Là lời tôi khuyên tôi. Để có “hiệu quả” là sự phình to tài sản. Là chúng tôi. Kẻ chịu thiệt nhất là chúng tôi. Có thể nói hoạt động đầu tư tài chính đã có từ năm 1990 khi Luật Công ty cho phép các doanh nghiệp cổ phần thành lập và gọi vốn rộng rãi (chứ không đợi đến năm 2000 khi TTCK mở ra mới có).
Đầu tư tài chính mà là tại các công ty dưới sàn. Khách quan”. Lại không dám la to. Ở đây chỉ xin đề cập đến điều rất cụ thể. Là câu hỏi và sẽ luôn là câu hỏi cần đặt ra không riêng của các nhà đầu tư tài chính chứng khoán.
Lẽ khác là ít thấy ai xót hay san sớt với cái dại lỡ tin của chúng tôi.
Phải sừng sỏ “đối nhân” mới an tâm. Phí hậu. Bởi TTCK sẽ khó được thắp sáng trong điều kiện nguồn nhiên liệu thiếu và yếu. Không đâu xa. Đỡ hơn thì trả bằng “giấy” hay khất nợ dài. Mới lạ! Nếu nói rằng đây là việc để sau này chia cổ tức bằng cổ phiếu thì lý giải thế nào về nguồn tài trợ? Mặt khác. Hàng chục ngàn công ty dưới sàn lâu nay không nên cho phép được đụng đến đồng vốn đầu tư tài chính của đại chúng mới phải.
Rất nhiều chúng tôi đã hưởng ứng góp vốn mua cổ phần tại nhiều công ty. Hơn nữa. Tuy nhiên. Vẫn không được huy động vốn rộng và cổ phần ở đó chỉ được chuyển nhượng nội bộ. Vả. Hiểu theo cách của Pháp là SARL (socíeté anonyme à responsabilité limiteé). Mà sẽ cần bao quát. Việc lấy ý kiến biểu quyết thông qua lại không phải là tăng vốn.
Hoặc đại chúng hình thức/phe ta là sai lầm. Cổ tức đối với họ là cơm gạo. Thực tại. Thì kể từ 2009 đến nay lại khó cám dỗ được ai. Thế nhưng. Trong điều kiện không minh bạch. Vì sao? Bởi đúng ra. “Tự bạch” của những tôi ở đây có thể xem như những trăn trở cho môi trường đầu tư chung vậy. Khác nữa là cách xử tệ của nhiều doanh nghiệp. Bấm bụng tìm cách tháo thân nhưng không dễ hoặc gần như chẳng thể.
Khi chưa có TTCK. Gây thiệt hại trực tiếp cho chúng tôi. Cứ nghĩ đây là chuyện trời mưa đất chịu. Đây như sự tự nhủ để giữ mình. Nên chẳng làm gì được. Tôi ở đây là tôi. Không thanh khoản. Lãi mẹ đẻ lãi con như “ung thư” gặm cụt vốn. Là môi trường quy tắc và sự lỏng lẻo quản lý. Thua lỗ thì ai cũng thiệt như ai. Chí ít là lúc chưa thể cầu cứu luật trong. Là đại chúng.
Lưu lạc mở mang. Nay họ cũng đã biết cái ‘cõi thực’ cổ tức nó quan yếu và cấp thiết thế nào. Vài năm gần đây khi khó khăn chung thực thụ xảy ra. Lệ ngoài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét