Ngặt nỗi các anh chị phòng Hà toàn đi quán “sang chảnh”
Một nửa đi tong vào vào ăn trưa. Hà tằn hà tiện như Trang lâm vào tình cảnh tới lui lưỡng nan. Hà đã thử cách cố theo đuôi khi nhóm sang chảnh ăn ở “cơm bình dân” 50 nghìn đồng/suất.
Suốt trong giờ làm đã chỗ ai người ấy ngồi. Cô nàng còn phải bê cơm ra ghế đá công viên gần đó ngồi giải quyết. Còn có những nàng khéo tay làm cả bánh ngọt. Mấy anh chị cùng phòng cũng lảng đi.
Đó là ăn bữa trưa công sở kiểu “buffet góp”. Tránh tình trạng viên chức luôn miệng nhồm nhoàm nhai nuốt trong giờ làm việc. Nhờ thế mà sự kết hợp trong công việc cũng trở nên trôi chảy.
Còn hôm nào nhóm đó nổi hứng thì từ khước cho tằn tiện. Thức ăn mặn thì chỉ việc nấu có một món.
Ăn xong lại một công đoạn đóng hộp. Một đôi anh chị mang cơm đến văn phòng ăn. Hôm nào muốn "đổi gió". Bày quơ các món ăn trên bàn. Hít hít cái mũi. Hà méo mặt khi thấy mình sắp bị tẩy chay vì kiệm ước trong bữa trưa nơi công sở. Lương viên chức thử việc 4 triệu.
Người nấu canh. Thân thiết hơn. Tiền ăn 50 nghìn đồng đồng/bữa. Bảo đảm vệ sinh. Nhưng sau 2 lần “xin phép” không đi theo. Ăn riêng Hà. “Buffet góp công sở” quả là 1 ý tưởng tiệt! Theo Trí thức trẻ. Hà không biết mình sẽ day trở kiểu gì cho đủ. Sáng ngủ dậy. Canh. Chẳng biết ăn như vậy đảm bảo ở chỗ nào. Có khi nổi hứng lên. Ăn chung. Sushi Nhật.
Mọi người trong công ty nhàn hẳn. Rồi hỏi nhau cách làm. Người mang tôm. Hà mất khoảng 2 triệu cho việc ăn trưa mỗi tháng. Việc ai người ấy làm.
Đến giờ ăn trưa cũng lầm lì ngồi 1 chỗ. Người mang hoa quả… Giờ cơm trưa. Bọc ni lông chặt chịa cho khỏi mùi rồi mới lốc cốc quay lại công ty. Hôm sau đem ra quay lò vi sóng dùng tiếp. Thay vì phải lách cách nấu bao nhiêu món: cơm. Buổi sáng. Bữa trưa lại đa dạng món ăn.
Sau 1 tuần dò xét lề thói ăn cơm trưa ở chỗ làm. Viên chức hành chính mới đi làm được 1 tuần. Mọi người lại cho vào tủ lạnh. Tin thực phẩm giả. Cứ phải nhai nhanh nuốt vội.
Không rủ Hà đi ăn cùng như mọi khi nữa. Sếp lấy lý do là muốn cơ quan trở nên văn minh. Hà đã nghe có tiếng chào xáo là ki bo. Nhẩm tính sơ sơ. Nổi hứng như vậy. Mà tần suất nổi hứng rất dày. Tim Trang như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thuận tiện. Ăn 1 mình thế thì biết đến đời nào Hà mới làm thân được với đồng nghiệp. Lúc ăn cũng chẳng được yên
Góp gạo thổi cơm chung Công ty truyền thông Z lại có một cách rất hay để vừa tần tiện. Nhất là những khi sếp tới gần. Chè. Cùng nhau thưởng thức “bữa tiệc”.
Cử ra vài người chuyên lo khoản hậu cần mua về nhà làm cho an toàn. Nhà xa. Người mang cá. Rất nhanh gọn và tiện lợi. Tuần trước nhất đi làm. Dấm dúi ăn cơm như trộm cắp Công ty của Trang cấm tiệt nhân viên mang đồ ăn đến công sở. Trang mới dấm dúi xách túi ra lối thoát hiểm ngồi ăn vội cấp vàng. Trong giờ làm. Chạy về rồi quay lại công ty thì hết luôn giờ nghỉ.
Hoặc hôm nào cảm thấy tình hình hiểm nguy. Ảnh minh họa Những người còn lại trong công ty chia nhóm ra để cùng đi ăn ngoài. Chẳng kịp ăn uống. Trang phải lèn cơm. Nhìn trước ngó sau. Lúc nào cô nàng cũng ngơm ngớp lo sợ bị "bắt hộp cơm”. Hà không biết phải theo phe nào.
Hiểu nhau hơn. Chờ mọi người đi ăn hết. Đến giờ trưa. Ăn ngoài thì Trang không dám.
Sau đó thì bọc mấy lượt túi ni lông xung quanh cho mùi thức ăn khỏi bay ra. Cùng nhận xét các món. Kem mang đến tráng miệng. Nhờ “buffet góp công sở”. Người mang thịt. Mọi người lại góp tiền. Điều này khiến những viên chức có tính sạch sẽ. Chuyên nghiệp. Nhưng làm như thế thì lại tách biệt với cộng đồng quá. Trang phải đi khám vì cái dạ dày ngâm ngẩm đau của mình.
Hà đếm được có 3 bữa trưa bất chợt. Không được mang đồ ăn vào chỗ làm ruộng nghĩa với việc đem cơm nhà đi ăn trưa cũng bị cấm tiệt theo lý giải của sếp là tránh cho văn phòng toàn mùi thức ăn. Tự dưng. Mọi người còn rủ nhau đi taxi đến hàng lẩu băng chuyền. Mỗi người cáng đáng nấu một món mang đến công ty để góp vào bữa “buffet chung”.
Mọi người quây quần lại. Rau. # Được mấy quán bên ngoài. “Buffet góp công sở” quả là 1 ý tưởng ráo! Ảnh minh họa Từ ngày nghĩ ra cách vận dụng “buffet góp” cho bữa trưa. Thực phẩm bẩn đầy rẫy trên báo. Nếu đu dây theo hội sang chảnh.
Không bị nhàm vì nhiều người nấu với nhiều khẩu vị khác nhau. Các đồng nghiệp xích lại gần hơn. Nếu món nào còn thừa. Cơm trưa công sở: Ăn chung hay riêng cũng là một vấn đề.
Cùng ăn. Tránh bị phao phí. Mọi người ngồi chung lại. Chỉ biết sau một thời gian ăn nhanh nuốt vội. Không tin tưởng. Ăn xong lại chạy như ngựa vía.
Trang quyết định lén mang đồ từ nhà đi ăn cho đảm bảo. Thịt cá vào cái hộp bé tí tị cho vừa vào túi xách để mang đi mà không bị phát hiện. Bảo đảm an toàn vệ sinh. Vừa đảm bảo an toàn vệ sinh nhưng mà gắn kết thêm được tình cảm giữa các nhân viên trong công ty.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét